Một góc nhìn không hoa mỹ về hiến pháp
Luat Khoa Logo White
GÓI TRẢ PHÍ | Tặng báo | Newsletter | Đăng nhập
  • Thời sự
  • Quan điểm
  • Pháp luật
  • Chính trị
  • Lịch sử
    • Việt Nam Cộng hòa
  • Quốc tế
  • Dự án 1975
    • Quỹ Nghiên cứu Việt Nam Cộng hòa
  • English
  • Video
  • Thời sự
  • Quan điểm
  • Pháp luật
  • Chính trị
  • Lịch sử
    • Việt Nam Cộng hòa
  • Quốc tế
  • Dự án 1975
    • Quỹ Nghiên cứu Việt Nam Cộng hòa
  • English
  • Video
GÓI TRẢ PHÍ | Đăng nhập
GÓI TRẢ PHÍ
Luat Khoa Logo White
Person
  • Thời sự
  • Quan điểm
  • Pháp luật
  • Chính trị
  • Lịch sử
    • Việt Nam Cộng hòa
  • Quốc tế
  • Dự án 1975
    • Quỹ Nghiên cứu Việt Nam Cộng hòa
  • English
  • Video
Khách
  • Ủng hộ Luật Khoa
  • Quản lý tài khoản
  • Cập nhật Newsletter
  • Cộng tác viết bài
  • Liên lạc với Luật Khoa
Đăng nhập/ Đăng ký

Đóng

ỦNG HỘ LUẬT KHOA

Chuyên mục

  • Thời sự
  • Quan điểm
  • Pháp luật
  • Chính trị
  • Việt Nam Cộng hòa
  • Quốc tế
  • Lịch sử
  • Tư tưởng
  • Diễn đàn
  • Đọc sách cùng Đoan Trang
  • Nhân quyền
  • Tôn giáo
    • Bản tin tôn giáo
  • Giáo dục
  • Tin Luật Khoa
  • Video

Dự án khác

1975 Luat Khoa Luật Khoa Video The Vietnamese Báo Tàng

LUẬT KHOA VÀ BẠN ĐỌC

Nhận thư tin hàng tuần, tham gia góp ý bài vở, và theo dõi hành trình làm báo độc lập của Luật Khoa

ĐĂNG KÝ NHẬN THƯ

Hoạt động khác

Chương trình tặng báo Membership Ủng hộ Dự án 1975
Về Luật Khoa Quảng cáo cùng Luật Khoa Gửi bài Liên lạc với Luật Khoa
Trang chủ Pháp luật Hiến pháp

Một góc nhìn không hoa mỹ về hiến pháp

Võ Văn QuảnVõ Văn Quản
03/11/2022

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022 của Luật Khoa tạp chí, được phát hành lần đầu trên ấn bản PDF đề ngày 3/11/2022.


Về sự dư thừa của… hiến pháp

Nếu chỉ nhìn qua đời sống kinh tế, chính trị, xã hội của Việt Nam – mà thật ra là bất kỳ quốc gia nào – thì khó có thể thấy bóng dáng hay vai trò thật sự của bản hiến pháp quốc gia.

Tôi không chỉ nói về người lao động bình dân, mà vốn dĩ việc chi tiêu mớ rau con cá đã là quá đủ để họ phải lao tâm lao lực hết thời giờ. Tôi còn nói đến cả những người hoạt động trong các lĩnh vực cần tri thức và thông tin cao, từ giới doanh nhân, giảng viên, kỹ sư, đến bác sĩ, luật sư hay kiến trúc sư. Nói một cách khái quát, đối với hầu hết các thành phần, tầng lớp và nhóm cộng đồng trong một quốc gia, hiến pháp thường không khác gì một tờ… giấy lộn.

Ví dụ, Điều 33 Hiến pháp Việt Nam 2013 có quy định rằng: “Mọi người có quyền tự do kinh doanh trong những ngành nghề mà pháp luật không cấm.”

Nhưng dù là một người kinh doanh hay một luật sư nhiều năm kinh nghiệm, bạn sẽ nhận ra rằng có hàng trăm ngành nghề vốn dĩ nằm trong giới hạn của quyền tự do kinh doanh nhưng cần đến nhiều lớp đăng ký, thông tin, nhiều giấy tờ “con”, cũng như hàng loạt các yêu cầu về an toàn sức khỏe, an ninh công cộng hay an ninh tài chính. Chúng ta chưa bàn đến những quy định vẽ vời gây khó dễ cho giới thương chủ, chúng ta chỉ mới nói đến những quy định cần thiết và phù hợp để bảo vệ lợi ích chung của xã hội.

Nói cách khác, muốn hiểu đúng và đủ khái niệm “tự do kinh doanh” trong hiến pháp Việt Nam (và thật ra cũng là các bản hiến pháp khác trên toàn thế giới), người ta cần ít nhất một đến vài quyển chuyên khảo để diễn giải và trình bày đầy đủ ý nghĩa thật sự của nó.

Vậy câu hỏi đặt ra là, nếu hiến pháp chỉ quy định một điều khoản ngắn gọn như thế rồi các đời chính quyền sau tự động giải thích, thêm thắt, sửa đổi, bổ sung vào nội dung hiến pháp bằng các văn bản luật và dưới luật chi tiết hơn, thế chúng ta cần cái điều cỏn con không đủ ý đấy để làm gì?

Một ví dụ khác, Điều 24, Khoản 2 của Hiến pháp Việt Nam 2013 ghi nhận rằng “Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.”

Tuy nhiên, một cách tương đối hợp lý (ít nhất là theo người viết), quy định này không có nghĩa là tất cả các loại hình/ mô hình tín ngưỡng tôn giáo đều sẽ được chính quyền chào đón. Trong một bài viết cách đây không lâu của tác giả Nguyễn Quốc Tấn Trung trên Luật Khoa, có rất nhiều dẫn chứng cho thấy những giáo phái tận thế và hệ lụy của hàng loạt môn phái tà đạo cùng những giáo điều đi ngược lại lợi ích chung đã gây ảnh hưởng kinh hoàng đến sự an toàn của công dân lẫn xã hội, khiến cho tác giả đi đến kết luận:

“[…] cần đồng ý việc quản trị các hoạt động tôn giáo là một nhu cầu thượng tầng kiến trúc có cơ sở và chính đáng. Nhu cầu này không chỉ bảo vệ quyền lợi của nhà nước, mà trong nhiều trường hợp, bảo vệ quyền lợi của công dân, các định chế xã hội căn bản như gia đình hay đạo đức.” [1]

Và trên thực tế, đúng là các quy định về quản lý tôn giáo nói chung, cũng như nhu cầu kiểm soát sự nở rộ của các giáo phái sùng tín hay các nhóm tà đạo đều có thể được tìm thấy trong quy định của hầu hết pháp luật các quốc gia, không dưới hình thức này thì dưới hình thức khác.

Như vậy, một lần nữa, chúng ta lại thấy một nguyên tắc ngắn có phần… cũn cỡn, thiếu chiều sâu, thiếu ngữ cảnh bên trong hiến pháp không mang đến một lợi ích “cụ thể” nào cho cả các nhà lập pháp, người dân, lẫn tất cả các bên liên quan.

***

Mặc dù đặt ra những câu hỏi có phần hơi quá khích như vậy, tôi vẫn tin rằng Việt Nam, cũng như bất kỳ quốc gia nào trên thế giới này còn mong muốn tồn tại với một mô hình quản lý nhà nước nhất định, đều cần một bản hiến pháp (thành văn hay không thành văn).

Điều này không có nghĩa rằng bản hiến pháp nào cũng sẽ giống nhau.

Chúng ta cần tính đến việc trong hoàn cảnh lịch sử và xã hội của một quốc gia nhất định, bản hiến pháp đôi khi được sinh ra để giải quyết một vấn đề rất cụ thể chỉ có riêng tại quốc gia đó.

Lấy một ví dụ phổ biến, hiến pháp Hoa Kỳ được hình thành trong nỗi ám ảnh về mối quan hệ của chính quyền trung ương và chính quyền tiểu bang. Mong muốn hạn chế quyền lực nhà nước, mong muốn hạn chế sự can thiệp của một hệ thống cai trị kiểu Đế quốc Anh vào đời sống và kinh tế của người dân trở thành cốt lõi cho hiến pháp Hoa Kỳ cũng như tất cả các Tu chính án hình thành sau đó.

Song tại Việt Nam, câu chuyện có vẻ hoàn toàn ngược lại.

Chúng ta từng là một quốc gia quân chủ chuyên chế suốt hàng thế kỷ mà không có sự cải tiến nổi bật nào về mặt thể chế. Mặc dù người Pháp mang chủ nghĩa thực dân đến với mô hình quản lý có tiến bộ hơn, nhưng mục tiêu chính yếu không hẳn là tạo ra sự vượt trội về mặt văn minh, nhân quyền hay kỹ thuật lập pháp so với chính quyền phong kiến Việt Nam.

Suốt gần một thế kỷ kháng chiến chống Pháp, các nhóm trí thức tinh hoa yêu nước vẫn còn loay hoay xoay sở không biết nên chọn con đường lập quốc mới ra sao. Kể cả các tên tuổi lớn như Phan Bội Châu hay Phan Châu Trinh đều gặp phải nhiều trục trặc trong việc xác định một con đường nhất định cho mình.

Năm 1945, lực lượng Việt Minh thành công chiếm giữ vị trí lãnh đạo của các lực lượng yêu nước vốn kỳ vọng xây dựng nên một chính phủ cộng hòa. Nhưng nền cộng hòa đó mãi chưa thành hình, vì hóa ra cái lõi mà chính quyền mới theo đuổi vẫn là gốc chuyên chính vô sản.

Nghiêm túc mà nói, chưa từng có một thảo luận về “kiểm soát quyền lực nhà nước” trong suốt tiến trình lịch sử lập hiến hiện đại Việt Nam. Nhà nước luôn được xem là công cụ tuyệt đối để kiểm soát, quản lý và dẫn dắt xã hội.

Vậy nên, mang các khái niệm nhân quyền hay kiểm soát và cân bằng (check and balance) vào các thảo luận hiến pháp Việt Nam một cách thiếu cân nhắc và thiếu giải trình sẽ rất dễ lạc quẻ trong suốt lịch sử phát triển của nền lập hiến. Hiển nhiên, những thuật ngữ này xuất hiện khá thường xuyên trong các văn bản pháp luật Việt Nam, kể cả hiến pháp. Song các định chế chính trị được xây dựng bên trong hiến pháp có phản ánh những nguyên tắc này hay không lại là một câu chuyện khác.

Không chỉ vậy, lấy ví dụ, việc quá chú trọng đến một khuôn mẫu tam quyền phân lập (tức hành pháp – lập pháp – tư pháp có vai trò kiểm soát, đối trọng lẫn nhau như mô hình Hoa Kỳ) hoàn toàn có thể bỏ lỡ các mô hình khác phù hợp hơn với Việt Nam (như mô hình của cộng hòa đại nghị ở Anh hay Đức).

Dù sao đi chăng nữa, các bản hiến pháp nói chung đều có những đóng góp nhất định cho các cộng đồng chính trị, bất kể chúng có được “dân chủ” hay “độc tài” biên soạn.

Bỏ qua các diễn ngôn tốt đẹp về nhân quyền, về kiểm soát quyền lực nhà nước, hay xây dựng nền dân chủ, liệu hiến pháp cần thiết đến mức nào?

Xác định danh tính của một cộng đồng chính trị: Bản sơ yếu lý lịch quốc gia

Điều đầu tiên mà bất kỳ bản hiến pháp nào cũng sẽ phải làm, nhưng ít người cân nhắc nó theo góc nhìn này, là hiến pháp sẽ xác định danh tính của cộng đồng chính trị.

Nếu mới gặp nhau làm việc, người ta thường hay giới thiệu tên họ, nguyên quán, nghề nghiệp và các vấn đề liên quan, thì hiến pháp giống như một bản sơ yếu lý lịch dành cho quốc gia.

Hiển nhiên, sơ yếu lý lịch của cá nhân có nhiều yếu tố, nên sơ yếu lý lịch quốc gia cũng không phải ngoại lệ.

Từ vấn đề tên họ, nhân dạng, nguyên quán, ngày tháng năm sinh (mà có thể liên hệ với biên giới, quốc hiệu, quốc kỳ, quốc ca, cách xác định công dân của một quốc gia) cho đến lịch sử làm việc, tính cách, sở thích hay các nguyên tắc cá nhân (mà có thể liên hệ tới hình thức chính thể, ý thức hệ chính trị của một quốc gia), đó đều là những thông tin thiết yếu.

Công dân của một quốc gia dù quan tâm đến chính trị hay không, dù có cho rằng nhân quyền cần thiết hay không, hay tin tưởng tam quyền phân lập là con đường đúng để xây dựng nhà nước hay không, thì họ đều cần phải biết mình đang sống ở quốc gia nào, thể chế chính trị cơ bản của nó ra sao, cộng đồng này kỳ vọng lòng trung thành như thế nào ở họ.

Một bộ phận rất lớn người Việt có thể không hứng thú mấy với chính trị, chính thể hay chính quyền, nhưng họ biết khá rõ rằng Việt Nam là một nhà nước “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa”. Và cộng hòa xã hội chủ nghĩa thì sẽ khác biệt ít nhiều với các nhà nước tư bản – dù có thể họ không giải thích hết được.

Hoặc người dân Iran cũng có thể không rành lắm về cấu trúc nhà nước Iran và mối liên hệ rõ ràng giữa giới chức sắc tôn giáo, “lãnh tụ tối cao”, với các chức danh dân cử như tổng thống và chính phủ của ông ta. Tuy nhiên, người Iran biết rõ rằng cộng đồng chính trị của họ đang được xây dựng dưới danh nghĩa nhà nước cộng hòa Hồi giáo – một phiên bản cộng hòa khác được cho rằng nó sẽ ưu việt hơn cả hai luồng tư tưởng chính trị thống trị thế giới thời bấy giờ là chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản.

Tương tự, đối với người Mỹ, dù không phải ai cũng hứng thú với chính trường lưỡng đảng, nhưng ít nhất họ đều hiểu được niềm tin sắt đá của đại bộ phận cộng đồng chính trị nước này vào hệ thống tam quyền phân lập. Phần lớn nội dung của bản Hiến pháp Hoa Kỳ tập trung diễn giải và đưa ra các sáng kiến lập hiến về nội dung này.

Hiển nhiên, dẫu không ai có thể biết rõ bản chất con người thông qua việc chỉ nhìn vào sơ yếu lý lịch, nhưng ít ra chúng ta nhận dạng được các đặc trưng cơ bản và khác biệt nhất của một người. Tương tự như vậy, thông tin về một quốc gia – thông qua tên gọi, quốc kỳ, biên giới, các vấn đề về quốc tịch – được ghi nhận tổng quan và dễ hiểu nhất bên trong hiến pháp.

Không chỉ vậy, tương tự như cách người ta nhìn vào lịch sử công việc và quá trình đào tạo của một cá nhân thông qua sơ yếu lý lịch để hiểu về định hướng và tương lai nghề nghiệp – chính trị của họ, những nội dung như hình thức chính thể hay tư tưởng chính trị chủ đạo được ghi nhận trong hiến pháp cho người đọc một nhận thức tương đối căn bản về con đường, tầm nhìn và định hướng của một quốc gia.

Ví dụ, dù Hiến pháp của hai quốc gia là Việt Nam và Bắc Triều Tiên đều tự xác nhận mình là các quốc gia xã hội chủ nghĩa (socialist state) và khẳng định vai trò lãnh đạo của chính đảng cộng sản cầm quyền (Đảng Cộng sản Việt Nam – Điều 4 và Đảng Lao động Triều Tiên – Điều 11), nhưng không khó để nhận ra những khác biệt bản chất của hai nhà nước.

Bản Hiến pháp Bắc Triều Tiên liên tục nhắc đến sự bất tử và công lao trời biển của “đồng chí Kim Il Sung (Kim Nhật Thành)” với cái tên Kim Il Sung được nhắc đi nhắc lại tổng cộng 16 lần cùng với những lời tán tụng ngút trời như:

“Đồng chí Kim Il Sung là một nhà tư tưởng thiên tài và một nhà lãnh đạo nghệ thuật thiên phú, đấng chỉ huy lỗi lạc  – ý chí sắt đá – tất thắng, một nhà cách mạng và chính trị gia vĩ đại, và một con người hoàn hảo”; hay

“Đồng chí Kim Il Sung là ánh dương của đất nước, là ngôi sao dẫn đường của Tổ quốc.” [2]

Trong khi đó, bản Hiến pháp 2013 của Việt Nam nhắc đến “Chủ tịch Hồ Chí Minh” hai lần và chỉ nhắc lại các sự kiện lịch sử quan trọng như thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam hay đọc bản tuyên ngôn độc lập.

Việc tán tụng một lãnh tụ liên hồi trong hiến pháp với lời lẽ thần thánh có ý nghĩa quyền lực mềm lớn, chứng tỏ tư duy lập pháp không hề rạch ròi giữa quyền lực cá nhân và quyền lực nhà nước. Điều này gần như tạo ra một nền tảng thần quyền cho gia đình họ Kim ở Bắc Triều Tiên.

Nhờ so sánh hai bản hiến pháp, chúng ta có thể nhận thức và lý giải bản chất khác nhau hoàn toàn của hai nhà nước (dù cùng theo đuổi chủ nghĩa cộng sản), đặc biệt là tính chất gia đình trị và độ chuyên chế cao của Bắc Triều Tiên.

Như vậy, nếu bạn không thể nói dối trên sơ yếu lý lịch thì các nhà nước cũng ít khi nói dối trong bản hiến pháp của họ.

Xác định cơ chế quyền lực: Tính “dự đoán được” của nhà nước

Đến đây, câu hỏi đang hiện lên trong đầu một số độc giả có lẽ là vì sao các chính quyền lại không… nói dối trong bản hiến pháp của họ?

Tại sao giới cầm quyền lại không thể “treo đầu dê, bán thịt chó” trong các bản hiến pháp của mình?

Nếu là các chính quyền có xu hướng cộng hòa thực chất, có tính dân chủ và đối thoại cao, hiển nhiên các định chế văn hóa và chính trị của những quốc gia này chắc chắn không cho phép việc “xảo trá” trong hiến pháp xảy ra.

Các chính đảng mong muốn thể hiện đúng phần nào quan điểm của các cử tri.

Cơ chế bảo hiến thông qua hoạt động tư pháp độc lập cũng tạo điều kiện cho nhiều chủ thể trong xã hội tham gia vào hoạt động giám sát và thách thức các tham vọng lập hiến đi ngược lại với những nguyên tắc cơ bản của hiến pháp (thường là quyền con người hay giới hạn quyền lực nhà nước).

Không chỉ vậy, lịch sử và văn hóa phát triển pháp luật nhìn chung của những quốc gia này cũng ít khi tạo điều kiện cho các cá nhân nắm quyền suy nghĩ như thế.

Một câu hỏi khác là điều gì ngăn cản hiến pháp của các quốc gia toàn trị chấp nhận những tư duy tiến bộ như trong hiến pháp Hoa Kỳ, Pháp, hay Vương Quốc Anh, mà ngược lại, họ còn khư khư giữ lấy những điều càn dở, phản tiến trên thực tế?

May mắn thay câu hỏi này cũng không phải là nan giải..

Một trong những nghiên cứu có thể nói là “chỉ mặt đặt tên” cho đúng tình huống này có tựa đề khá thú vị: “Dictators as Founding Fathers? The Role of Constitutions Under Autocracy” (tạm dịch: Những tên độc tài là những nhà lập quốc? Vai trò của hiến pháp trong các chính thể chuyên chế). [3]

Trong đó, nhóm tác giả thống kê và nhận xét: đúng là các nhà độc tài và các chính thể chuyên chế nói chung có rất nhiều công cụ để thực thi quyền lực của mình. Từ đàn áp chính trị (political repression), đến cấu kết chính trị (political cooptation), hay xây dựng mạng lưới quyền lực bảo trợ (clientelistic networks). Sự đa dạng của những công cụ này khiến cho hiến pháp ít khi được người ta xem xét là một công cụ hữu hiệu cho các nhà độc tài.

Tuy nhiên, nhóm tác giả cân nhắc và nhận ra rằng, dù một chính thể có chuyên chế đến đâu, một bản hiến pháp vẫn có vai trò cực kỳ quan trọng trong việc xây dựng lòng trung thành chấp nhận được đối với đại chúng. Quan trọng hơn, hiến pháp là nền tảng tin tưởng giữa nhà độc tài và các nhóm bảo trợ, giữa các phe phái quyền lực của cùng một nhánh chuyên chế, hay thậm chí là giữa nhà độc tài với sự nghi kỵ của đại bộ phận nhân dân nói chung.

Vì lý do này, những bản hiến pháp chuyên chế vẫn phải làm một việc mà các bản hiến pháp cấp tiến buộc phải làm: xây dựng cơ chế phân bổ quyền lực (distribution of power).

Nói cách khác, bên trong các bản hiến pháp toàn trị, chúng ta vẫn sẽ tìm thấy được các điều khoản rất quen thuộc trong các bản hiến pháp bình thường: từ quy định về thẩm quyền hành chính, việc thể chế hóa một số quy định nhân quyền, và như đã nói, phân bổ quyền lực giữa các chủ thể chính trị cầm quyền.

Một chính quyền toàn trị hay độc tài, như vậy, cũng cần tính dự đoán được (predictability) và các kỳ vọng chính trị (expectation) trong phạm vi chấp nhận được đối với giới chóp bu lẫn đại đa số quần chúng. Hiến pháp là câu trả lời có phần chắc chắn, tạo nền tảng chính danh cho hệ thống kiểm soát quốc dân, hợp thông lệ quốc tế, và “thời trang” hơn rất nhiều so với những thỏa thuận ngầm vốn có thể bị phá vỡ bất kỳ lúc nào.

Như vậy, nhà nước toàn trị cũng cần một bản hiến pháp, nhưng để phục vụ ý định lập ra “định mức khuây khỏa” với xã hội cũng như với nội bộ hệ thống chính trị của nó, chứ không phải hướng đến sự hoàn thiện hay cấp tiến thuần túy theo cách mà chúng ta đang mong đợi.

***

Ngay cả khi bỏ qua những gì tốt đẹp nhất và hoa mỹ nhất của một bản hiến pháp đúng nghĩa như quyền con người, giới hạn thẩm quyền nhà nước và xây dựng một kim chỉ nam xứng đáng cho toàn bộ hệ thống pháp luật quốc gia, thì bản chất của hiến pháp vẫn phản ánh những lợi ích nhất định không chỉ cho những nhà cầm quyền, mà còn cho cả những người dân đang sinh sống trong lãnh thổ của quốc gia đó.

Đôi khi không nhất thiết phải đấu tranh vì nhân quyền hay ghi nhận rõ ràng các giới hạn của nhà nước, hoặc quá tập trung vào việc phải xác lập tam quyền phân lập trong hiến pháp, quá trình sửa đổi và hoàn thiện hiến pháp tại các quốc gia có xu hướng toàn trị đôi khi đơn giản chỉ là hiểu cách nó vận hành, hiểu rằng thứ gì dù có ghi nhận cũng có thể bị vô hiệu hóa, hay thứ gì được ghi nhận sẽ tạo nên lợi thế để đẩy mạnh tiến trình dân chủ.

Theo tôi, có hiểu như vậy thì các nhóm chính trị và các cộng đồng khác nhau ở Việt Nam mới có thể tìm ra các phương án khả thi cho quá trình sửa đổi hiến pháp trong tương lai, đặc biệt là khi tương lai chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn có vẻ rất chắc chắn.

Chú thích

1. Nguyễn Quốc Tấn Trung, ‘Tự Do Tôn Giáo và Bài Toán “Tà Giáo”: Từ Góc Nhìn Quản Lý Nhà Nước – Luật Khoa Tạp Chí’ <https://luatkhoa.org/2022/01/tu-do-ton-giao-va-bai-toan-ta-giao-tu-goc-nhin-quan-ly-nha-nuoc/> accessed 2 October 2022.

2. Hiến pháp của nhà nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên (năm 1972, sửa đổi bổ sung năm 1998). Bản dịch của The Constitute Project: https://www.constituteproject.org/constitution/Peoples_Republic_of_Korea_1998.pdf

3. ‘Dictators as Founding Fathers? The Role of Constitutions Under Autocracy – Albertus – 2012 – Economics & Politics – Wiley Online Library’ <https://doi.org/10.1111/j.1468-0343.2012.00402.x> accessed 2 October 2022.

Nổi bật trong tuần

Từ “Thưa Đảng” của Anh Tú, nhìn về Ngọc Mai và tự do văn nghệ ở Việt Nam

Từ “Thưa Đảng” của Anh Tú, nhìn về Ngọc Mai và tự do văn nghệ ở Việt Nam

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022...

450 lượt xem
Ban Bí thư: Triển khai xác thực danh tính bắt buộc với người dùng mạng xã hội

Ban Bí thư: Triển khai xác thực danh tính bắt buộc với người dùng mạng xã hội

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022...

254 lượt xem
Vì sao Tô Lâm chọn người thân thay cho người tài?

Vì sao Tô Lâm chọn người thân thay cho người tài?

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022...

218 lượt xem
Tô Lâm tái cử tổng bí thư: Nhìn lại một hành trình quyền lực

Tô Lâm tái cử tổng bí thư: Nhìn lại một hành trình quyền lực

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022...

205 lượt xem
Bộ Công an dự kiến triển khai định danh người bằng ADN

Bộ Công an dự kiến triển khai định danh người bằng ADN

Bài viết này nằm trong số báo tháng Mười Một năm 2022...

203 lượt xem
Luật Khoa tạp chí

  • Về chúng tôi
  • Tuyển dụng
  • Cộng tác
  • Đề xuất đề tài
  • Liên lạc với Luật khoa
  • Gửi bài

Welcome Back!

Sign In with Google
OR

Login to your account below

Forgotten Password? Sign Up

Create New Account!

Sign Up with Google
OR

Fill the forms bellow to register

All fields are required. Log In

Retrieve your password

Please enter your username or email address to reset your password.

Log In

Add New Playlist

1467/3000 Member trước 6/2026

Không có kết quả nào
Xem tất cả kết quả
ĐĂNG KÝ GÓI TRẢ PHÍ

  • 1975 Supporter
  • Bạn hỏi, Luật Khoa trả lời
  • Banner Test Page
  • Báo lỗi
  • Bao Thang Test Page
  • Chương trình Tặng Báo: Luật Khoa kêu gọi tài trợ phí đọc báo cho học sinh – sinh viên
  • Cộng tác với Luật Khoa
  • Contact
  • Đăng ký thư tin
  • Đăng nhập
  • Đăng nhập
  • Đề xuất đề tài
  • Gửi bài
  • Hãy đăng ký thành viên để tải báo
  • Header Test Page
  • Home 1
  • Liên lạc
  • Luật Khoa tạp chí
  • Membership
  • Membership [OLD ELEMENTOR]
  • Membership Checkout Level 27 Test
  • Membership Pricing
  • Membership Registration
  • Membership Test Page
  • Membership ThankYou
  • My Account
  • Newsletter
  • Sample Page
  • Tài khoản gói thành viên
    • Chúc mừng bạn đã đăng ký thành công!
  • Thoi su test page
  • Trang tài khoản
    • Hồ sơ của bạn
    • Hóa đơn
    • Hủy thanh toán
    • Membership Billing
Are you sure want to unlock this post?
Unlock left : 0
Are you sure want to cancel subscription?