“Tôi chúc bạn có được niềm vui.
Đó mới đúng là thứ cần được trao đi và nhận về. Đó mới đúng là phép lịch sự đích thực khiến tất cả mọi người đều phong lưu, và trước tiên là cho chính người đi tặng. Đó mới đúng là kho báu mà càng được trao đổi bao nhiêu thì càng được nhân lên bấy nhiêu.
Ta có thể rải nó khắp phố phường, trên toa xe điện, hay trong các quầy báo; nó sẽ không vì thế mà suy suyển đến một nguyên tử.
Bạn vứt nó ở đâu, nó sẽ mọc lên và trổ hoa ở đấy.”
Đó là lời chúc năm mới của Alain, được viết vào một ngày tháng Giêng cách đây đã hơn một thế kỷ (chính xác là 113 năm).
Alain là tên thường gọi của Émile-Auguste Chartier, một triết gia, giáo sư và nhà báo có sức ảnh hưởng bậc nhất ở Pháp vào đầu thế kỷ 20. [1]
Đoạn trích trên nằm trong bài viết “Chúc mừng năm mới”, là một trong 93 bài trao đổi ngắn của Émile Chartier, được tập hợp lại trong quyển sách có tên “Alain nói về hạnh phúc”.
Bản gốc tiếng Pháp có tựa đề “Propos sur le bonheur” được xuất bản vào năm 1925. Bản dịch tiếng Việt của Nhà xuất bản Trẻ được phát hành vào năm 2013.
Các bài viết (propos) của Émile Chartier trong sách khó có thể được quy chính xác là thể loại gì. Nó vừa là những lá thư được viết với giọng tâm sự nhẹ nhàng về đủ chuyện trên trời dưới đất, vừa là các luận văn với những phân tích, lập luận đi kèm dẫn chứng phong phú. Cùng lúc, chúng lại thường xuyên mang hơi thở của một bài thơ (cái tên Alain của Émile Chartier được lấy theo Alain Chartier, một nhà thơ nổi tiếng vào thế kỷ 15). [2]
Đoạn trích dẫn dưới đây trong bài “Về cái chết” là một ví dụ.
“Con người thật can đảm. Không phải tùy dịp thì mới can đảm, mà đó là bản chất. Hành động, tức là dám hành động. Suy nghĩ, tức là dám suy nghĩ.

