Vào ngày 11/6/2001, Timothy McVeigh ăn bữa cuối cùng của mình là bốn viên kem bạc hà sô-cô-la trước khi bị đưa lên bàn tiêm thuốc độc. [1]
Timothy McVeigh là một cựu quân nhân, cũng là một kẻ khủng bố người Mỹ. Anh bị kết tội đánh bom vào một tòa nhà ở thành phố Oklahoma (Mỹ), giết chết 168 người, trong đó có nhiều trẻ em, vào tháng 4/1995. [2]
Tội ác của McVeigh là quá rõ ràng, không ai thương tiếc cho anh, ngoại trừ một người: Giáo hoàng Công giáo La Mã John Paul II. Hai tháng trước khi bị xử tử, giáo hoàng đã thỉnh cầu Tổng thống Mỹ George W. Bush ân giảm án tử hình cho anh.
Dù vị giáo hoàng không thành công trong trường hợp của Timothy McVeigh nhưng tiếng nói của ông đã cứu được mạng sống của một số tử tù khác, trong đó có Darrell Mease – người phạm tội giết chết ba người, trong đó có vợ và cháu nội bị khuyết tật của mình tại bang Arizona (Mỹ). [3]
Kể từ thời của Giáo hoàng John Paul II, Giáo hội Công giáo đã dần thay đổi quan điểm về án tử hình. Vì sao Giáo hội Công giáo La Mã từng công nhận hình phạt này trong 2.000 năm lịch sử lại thay đổi quan điểm?
Kinh Thánh nói gì về án tử hình?
Theo Kinh Thánh, kẻ lấy đi mạng sống của người khác thì phải đền bằng mạng của chính y: “Sáng Thế Ký 9:6: Hễ kẻ nào làm đổ máu người, thì sẽ bị người khác làm đổ máu lại…”.
Sau Thế chiến thứ Hai, Giáo hội Công giáo La Mã vẫn giữ quan điểm cổ điển về án tử hình.
Đến năm 1992, phiên bản đầu tiên của Sách Giáo lý vẫn công nhận hình phạt tử hình. Theo đó, nhà thờ thừa nhận quyền và nghĩa vụ hợp pháp của nhà nước trong việc trừng phạt tội phạm bằng những hình phạt tương xứng với tội ác đã gây ra, bao gồm việc áp dụng án tử hình. Đến thời của Giáo hoàng John Paul II, quan điểm này bắt đầu xê dịch. [4]

