Tháng 1 năm 1979, Việt Nam tấn công và đánh chiếm thủ đô Phnom Penh, lật đổ chế độ Khmer Đỏ. Chỉ trong vài năm cầm quyền, chế độ cộng sản do Pol Pot làm lãnh đạo đã giết chết hơn 2 triệu người, tức là khoảng 25% dân số Campuchia, bằng nhiều hình thức hành hình tàn bạo khác nhau.
Cuốn sách “Music Through the Dark” (tạm dịch: Âm nhạc xuyên màn đêm) của Bree Lafreniere và Daran Kravanh xuất bản lần đầu tại Mỹ vào năm 2000, chứa đựng những trang viết rùng rợn, đau thương về một thời kỳ tang tóc của dân tộc Campuchia qua những trải nghiệm thực tế của chính các tác giả. Tác phẩm cũng cho thấy tinh thần và nghị lực phi thường của những người sống sót khỏi nạn diệt chủng, họ phải vượt qua và tiếp tục sống trong tình cảnh mất người thân.
Theo hai tác giả, thế kỷ 20 ở Campuchia có đến hai thời kỳ đen tối. Ở thời kỳ đầu, Campuchia gặp nạn hạn hán. Lúa chết, mùa màng thất bát, con người cũng không sống nổi vì đói, dân chúng bất mãn. Thời kỳ sau là khi Khmer Đỏ xuất hiện, chưa đầy một thập niên kể từ khi Campuchia giành độc lập khỏi Pháp vào năm 1953. Lúc bấy giờ ở Campuchia có nhiều đảng phái chính trị, mỗi đảng lại tồn tại những phe cánh nhỏ hơn. Xã hội đầy rẫy bất công, bất hòa, chia rẽ. Các lực lượng chính trị và Khmer Đỏ dùng bạo lực để tranh giành quyền lực, dẫn tới cuộc nội chiến nhân danh lý tưởng.
Lúc đó, sự chia rẽ không chỉ có ở ngoài xã hội mà còn hiển hiện trong từng gia đình. Người ta giết nhau vì theo hoặc không theo Khmer Đỏ. Đó là quãng thời gian mà người dân bị nỗi sợ bao vây, đến mức “ngay cả linh hồn phù hộ cho tôi cũng phải trốn chạy vì khiếp sợ”.

