Tính toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam là một trong những yếu tố cản trở sự phát triển toàn diện của quốc gia. Nhà báo phải vào tù chỉ vì họ viết lách. Những người có tài nhưng trái ngược quan điểm chính trị với chính quyền phải rời bỏ đất nước. Hay những người dân có xung đột về đất đai với chính quyền phải chịu đàn áp, thiệt thòi. Tất cả đều tạo nên một không gian đè nén và bất công cho bất kỳ ai không đồng tình với bất kỳ khía cạnh quản trị nào của chính quyền.
Tuy nhiên, điều này cũng không có nghĩa rằng chấm dứt chế độ cộng sản là lời giải cho mọi vấn đề. Tương lai của một quốc gia phức tạp hơn là câu chuyện dân chủ hay không dân chủ, cộng sản hay không cộng sản.
Một vài lát cắt của quá trình dân chủ hóa của Cộng hòa Séc có thể giúp người viết gửi gắm vài thông điệp về vấn đề này tới bạn đọc.
Quá trình dân chủ hóa chính thức của Cộng hòa Séc bắt đầu năm 1989, khi nước này vẫn còn là một phần của Tiệp Khắc. Dù phong trào Mùa xuân Praha năm 1968 gây được một số ảnh hưởng nhất định, sự đàn áp tàn bạo của Liên Xô và khối xã hội chủ nghĩa đã đặt dấu chấm hết cho ý tưởng “chủ nghĩa xã hội mang gương mặt người” và những tham vọng cải cách thời kỳ đó. Người biểu tình và các nhà cải cách bị đẩy ra khỏi không gian công cộng.
Ngay cả phong trào phản kháng lừng danh Hiến chương 77 (Chapter 77), vốn được biết đến rộng rãi trên thế giới nhờ vào biện pháp xuất bản tự thân (samizdat publications), cũng chỉ nhận được sự chú ý hạn chế từ quần chúng. [1] Một số nhà quan sát khác thậm chí cho rằng trong giai đoạn hình thành, Hiến chương 77 gần như bị đại đa số quần chúng cô lập và làm ngơ. [2]

