Vài vấn đề của một xu hướng tự nhiên trong điện ảnh.
Phim yêu nước (patriotic movies) là một hướng phát triển đương nhiên của nghệ thuật đương đại của các quốc gia đang phát triển, với nguồn vốn dồi dào hơn và một lượng người xem sẵn sàng móc hầu bao hơn.
Phim yêu nước có thể được xem như là một điểm tựa tinh thần cho lực lượng dân cư trung lưu đông đảo cần tìm kiếm và xác lập lại danh tính của mình. Bất kỳ quốc gia nào, dù là Hoa Kỳ hay Trung Quốc, đều có những dòng sản phẩm đánh vào thị hiếu yêu nước như thế.
Vào năm 2022, bộ phim “Top Gun: Maverick” của tài tử lừng danh Tom Cruise đạt tổng doanh thu phòng vé khắp thế giới lên đến 1,5 tỷ Mỹ kim, làm sống lại hy vọng cho dòng phim chiến tranh – yêu nước của các nhà sản xuất phim nước này. [1]
Hay vào năm 2021, bộ phim “Trận chiến hồ Trường Tân” (The Battle at Lake Changjin – nói về chí nguyện quân của Trung Quốc) cũng đạt doanh thu đến hơn 1 tỷ Mỹ kim, trở thành một hiện tượng văn hóa mà chính phủ Trung Quốc vô cùng hài lòng. [2]
“Đào, Phở và Piano” đột nhiên trở thành đề tài bàn tán trên mạng xã hội có thể nói chỉ là điểm khởi đầu cho một hành trình mới của phim Việt và các đề tài lịch sử, yêu nước.
Nói cách khác, đây là hướng phát triển tự thân của nền văn hóa quốc gia mà không ai có thể ngăn cản được.
Tuy nhiên, sự tự nhiên này không phải không có vấn đề.
Phim yêu nước thì bất khả xâm phạm?
Diễn ngôn yêu nước và việc sử dụng nó như một công cụ văn hóa thường dẫn đến các sản phẩm tuyên truyền chính trị bất khả xâm phạm.
Phim yêu nước mà do nhà nước đặt hàng thì thường khẳng định tính đúng đắn của một cuộc chiến do chính quyền phát động, khẳng định sự hoàn hảo của một chính thể, hay khẳng định vẻ đẹp của việc hy sinh cho một quốc gia, v.v.
Thế nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu giới phê bình phim hay người xem không thích chúng?
Việc định khung một bộ phim là phim yêu nước, phim anh hùng, phim dân tộc đồng nghĩa với khả năng dùng những nhãn mác này để bảo vệ nhà sản xuất khỏi các chỉ trích của thị trường.
Trong trường hợp của bộ phim “Trận chiến hồ Trường Tân”, nhiều người và báo đài phê bình bộ phim đã bị xử phạt hành chính, tài khoản mạng xã hội của họ bị gỡ bỏ. Điều này không có gì lạ khi chính quyền trung ương ở Bắc Kinh là người bảo trợ truyền thông cho bộ phim. [3]
Hiển nhiên, trong cơ chế thị trường hiện nay, người xem có quyền thể hiện sự bất bình của họ bằng chính hành vi tiêu dùng. Bên cạnh đó, việc thể hiện sự bất bình hay sự không đồng tình với các thông điệp, hình ảnh, kết cấu nội dung và chất lượng điện ảnh, hay thậm chí là khoản đầu tư nói chung của nhà nước vào các sản phẩm văn hóa như vậy nên được xem là một thực hành ngôn luận bình thường và cần được bảo vệ.
Yêu nước kiểu trình diễn
Phong trào quảng bá phim yêu nước thường gắn với hàng loạt các tính từ như “bi tráng”, “hào hùng”, “đậm tính lịch sử”. Chúng như là bộ tiêu chí có giá trị duy nhất trong việc đánh giá. Điều này dẫn đến một hiện tượng mà giới nghiên cứu thế giới thường gọi là “shallow patriotism” (hay tạm dịch là “tình yêu nước bề mặt”, “tình yêu nước nông cạn”).
Ví dụ, trong tác phẩm “Patriotism, Morality, and Peace” (Tình yêu nước, Đạo đức, và Hòa bình) của Giáo sư Stephen Nathanson, [4] ông nói về tiến trình “lễ nghi” hóa tình yêu nước (“ritualisation of patriotism”) với các hình ảnh, hành động, thái độ, âm nhạc, thơ văn chuẩn mực cần phải dùng, phải có để thể hiện. Song, đằng sau đó không có một tình yêu thật sự nào dành cho đồng bào, người dân hay sự công bình và phát triển của quốc gia.
Nói cách khác, tính trình diễn lòng yêu nước trở nên quan trọng hơn sự quan tâm thật sự dành cho đất nước.
Hình ảnh điện ảnh từ đó trở nên sáo rỗng với các món ăn quen thuộc như hy sinh mạng sống để cứu một biểu tượng quốc gia nào đó, quấn mình bằng cờ để quyết tử, lấy máu để vẽ biểu tượng chính trị, v.v. Có điều, chúng lại cũng là những hình ảnh không thể bị chỉ trích và thách thức, dù ở khía cạnh nghệ thuật hay chính trị, bởi cái nhãn mác yêu nước của chúng.
***
Nhìn chung, sẽ còn là rất sớm để nói về sự phát triển của dòng phim lịch sử/yêu nước tại Việt Nam. Có một thực tế cần thừa nhận là đây sẽ là một thể loại đương nhiên, chắc chắn phải có trong không gian chính trị mới ở Việt Nam. Tuy nhiên, diễn ngôn và sự cổ võ lòng yêu nước thông qua biểu tượng, biểu trưng không thôi thì chắc chắn không phải là định hướng ổn định và bền vững.
Đọc thêm:


Chú thích
- Sarah Whitten, ‘“Top Gun: Maverick” and Disney Were the Box Office Leaders in an Otherwise Soft 2022’ (CNBC, 10 January 2023) <https://www.cnbc.com/2023/01/10/top-gun-maverick-disney-top-box-office-2022.html> accessed 21 February 2024.
- Patrick Frater, ‘“Battle at Lake Changjin” Breaks China’s All-Time Box Office Record’ (Variety, 25 November 2021) <https://variety.com/2021/film/asia/china-all-time-box-office-record-battle-at-lake-changjin-1235119687/> accessed 21 February 2024.
- Desk, C., & Lianhe Zaobao. (2021, October 12). Can the Chinese criticise their patriotic movies? ThinkChina – Big Reads, Opinion & Columns on China. https://www.thinkchina.sg/can-chinese-criticise-their-patriotic-movies
- Stephen Nathanson, Patriotism, Morality, and Peace (Rowman & Littlefield 1993).


