Không phải sinh viên báo chí hay người làm báo nào cũng biết đến Phan Khôi nói riêng và nhiều tên tuổi lớn của làng báo thời tiền chiến (trước 1946).
Khá bất ngờ khi ông Phan Khôi bị lãng quên trong nền lịch sử báo chí nước nhà vì lý do chính trị, dù bản thân ông từng lên Việt Bắc tham gia kháng chiến theo lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Thời gian 1956-1957, vì tham gia phong trào Nhân văn – Giai phẩm, danh dự, tên tuổi của Phan Khôi bị chính quyền gạt qua bên lề. Mãi cho tới những năm đầu thế kỷ 21, các công trình nghiên cứu về ông mới được thực hiện và phổ biến nhiều hơn tới công chúng.
Viết rất khỏe và hay cãi
Phan Khôi sinh 1887 tại huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình có truyền thống Nho học. [2] Cha ông là Phan Trân, còn mẹ tên Hoàng Thị Lệ – con gái của Tổng đốc Hoàng Diệu.
Năm 19 tuổi, Phan Khôi đỗ tú tài Hán học, nhưng sau đó bỏ khoa cử để học chữ Quốc ngữ và chữ Pháp.
Năm 1908, Phan Khôi tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục của chí sĩ Phan Châu Trinh, rồi bị thực dân bắt vào tù. Trong tù, ông vẫn mày mò tự học tiếng Pháp. Ông có công lao rất lớn khi tham gia dịch Kinh Thánh từ chữ Hán và chữ Pháp sang tiếng Việt đầu tiên.
Phan Khôi bắt đầu có tên tuổi trên làng báo từ tháng 2/1918 trên tờ Nam Phong của Phạm Quỳnh. Suốt từ đó, trừ một số quãng thời gian ngắn bị gián đoạn, ông sống bằng nghề viết lách cho đến tháng 8/1945 – thời điểm Việt Minh giành chính quyền. [3]
Giai đoạn 1929-1932 là quãng thời gian ghi đậm dấu ấn của Phan Khôi trên các tờ báo nổi tiếng thời đó như Thần Chung, Phụ Nữ Tân Văn, Trung Lập (tại Sài Gòn); Đông Tây, Phổ Thông (tại Hà Nội). [4]

