Độc giả không xa lạ gì cách viết phóng sự xã hội kết hợp với dữ liệu (data) của báo chí ngày nay. Nhưng thế kỷ 20, cụ thể là năm 1937, “ông vua phóng sự Bắc kỳ” Vũ Trọng Phụng đã có một tác phẩm tên “Lục Xì” mang đậm phong cách này.
Ngay từ những năm cuối thế kỷ 19 vắt sang thế kỷ 20, do nhu cầu của thị dân và binh lính Pháp đóng tại các thành phố lớn, đặc biệt là Hà Nội, nghề mại dâm xuất hiện và những nhà chứa (hay còn gọi là nhà thổ) nhan nhản mọc lên. Các bệnh lây qua đường tình dục (hoa liễu) cũng từ đó mà bùng phát. Lục Xì (cách gọi của nhà thương chữa bệnh cho người hành nghề mại dâm) được nhà văn họ Vũ khai thác dưới góc độ y tế, gồm 12 chương viết về các căn bệnh này.
Vũ Trọng Phụng sử dụng nhiều khảo cứu đáng tin cậy từ các chuyên gia y tế, đặc biệt là từ bác sĩ Joyeux, Giám đốc ngạch Vệ sinh thành phố Hà Nội; đồng thời sử dụng nhiều tài liệu của Pháp để mô tả các biện pháp mà nhà chức trách ở mẫu quốc phòng chống nạn hoa liễu.

