Cuối năm 1966, Mỹ tham chiến chính thức tại Việt Nam. Sự hiện diện của người Mỹ đem tới cảm giác khó chịu về việc mất chủ quyền đất nước, nhưng cũng mang lại cơ hội kiếm tiền ngay trong chiến tranh. Bất cứ ai ở thành thị đều có thể kiếm tiền từ người Mỹ, từ chủ khách sạn, chủ nhà hàng đến tầng lớp thấp hơn như các em nhỏ đánh giày, người bán hàng rong, và đặc biệt hơn cả là các cô gái phục vụ trong các quán bar. Những cô gái ấy đã trở thành một phần ký ức vừa lộng lẫy vừa oan nghiệt của cuộc chiến.
***
Thu Loan đang chờ khách trong một quán bar ở Sài Gòn. Công việc của cô là phải làm sao để lính Mỹ mua một thứ đồ uống đắt đỏ tên “Saigon Tea”.
“Một cậu lính Mỹ đã đến quán gặp tôi trong suốt hai tuần lễ, cậu ta nghĩ rằng tôi là một cô gái đặc biệt – tôi uống nhiều rượu mà không bao giờ say. Hôm cuối cùng, cậu ta ghé qua, xem tôi uống ba ly cocktail, và bo cho tôi rất nhiều tiền”, Thu Loan thuật lại trong một nghiên cứu về các cô gái mại dâm thời Việt Nam Cộng hòa của Mai Lan Gustafsson. [1]
Thu nhập của Loan bằng một nửa giá đồ uống. Hằng tháng, số tiền mà Loan kiếm được có thể gấp nhiều lần lương của một công chức. Những cô gái như Loan được gọi là các “bar girl”. Trong khi ấy, tại nước Mỹ xa xôi, Thượng nghị sĩ James William Fulbright làm dậy sóng chính trường bằng một câu nói để đời: “Sài Gòn đã trở thành một nhà chứa của Mỹ”. [2]
Đến nay, người ta vẫn dùng câu nói này cùng một số liệu không có căn cứ trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam: 300.000 cô gái hành nghề mại dâm.
Mại dâm dưới thời Việt Nam Cộng hòa đã phát triển nhanh đến mức nào? Chính quyền Mỹ và Việt Nam Cộng hòa đã đối diện với vấn đề nhạy cảm này ra sao? Số phận của các bar girl đi về đâu sau khi Mỹ rút quân và sau khi chế độ Sài Gòn sụp đổ?

