Cho tới nay, họ cũng không có nhiều lựa chọn hơn.
Cách đây hơn chục năm, cụ thể là năm 2013, tạp chí Autrepart đã xuất bản một bài báo khoa học có tựa đề “L’exploitation de la sexualité des femmes par leur famille au Vietnam: financer les chocs exogènes et le crédit informel” [1] (tạm dịch: “Việc khai thác tình dục của phụ nữ ở các hộ gia đình tại Việt Nam: Ứng phó với các sự cố bên ngoài và tín dụng phi chính thức”). Tác giả là Tiến sĩ Nicolas Lainez, một nhà nhân chủng học người Tây Ban Nha.
Nicolas Lainez dành nhiều năm đi thực tế, thâm nhập vào đời sống gia đình ở một số vùng nông thôn của Việt Nam. Ông đã tổ chức hàng loạt cuộc phỏng vấn những gia đình có điều kiện kinh tế bấp bênh tại thành phố Châu Đốc, tỉnh An Giang. Qua đó, ông nhận định có hai cách mà các hộ lựa chọn nhằm thoát nghèo hay ứng phó các bất trắc của cuộc sống, đó là (1) để một hoặc vài thành viên nữ trong gia đình đi làm gái mại dâm hoặc (2) vay nợ tín dụng phi chính thức (thường gọi là vay nóng).
Chiến lược hợp lý để cải thiện kinh tế gia đình
Nicolas Lainez cho rằng quan điểm mại dâm do nghèo đói không hẳn đúng hoàn toàn. Không phải người phụ nữ nào cũng chọn con đường này để thoát nghèo, và không phải gia đình có phụ nữ làm gái mại dâm đều nghèo.
Hơn nữa, ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, khái niệm nghèo không phải là một hằng số và thường được định nghĩa mơ hồ trong các nghiên cứu về mại dâm. Cái nghèo cũng thường được đo bằng mức thu nhập chứ chưa bao quát đến các chi phí xã hội và đặc biệt là các khoản vay. Do đó, có nhiều gia đình thật sự nghèo khó nhưng không thuộc hộ nghèo, nói cách khác, không nằm trong tiêu chí nghèo của chính phủ Việt Nam.

