Tại Việt Nam, chính quyền mô tả cuộc kháng chiến chống Pháp (1946 – 1954) và chiến tranh Việt Nam (1955 – 1975) là các cuộc cách mạng bạo lực chính nghĩa, chống lại thực dân và đế quốc. Trong công cuộc bạo lực cách mạng đó, Đảng Cộng sản Việt Nam tự tôn vinh mình là một lực lượng nòng cốt trong phong trào cộng sản toàn cầu.
Sách vở lịch sử, tài liệu giảng dạy và truyền thông nhà nước thường cổ xúy và tôn vinh bạo lực cách mạng như một phương thức chính đáng để cướp chính quyền hoặc thay đổi chế độ, bất chấp điều này luôn dẫn đến giết chóc và đổ máu. Việc ca ngợi các cuộc chiến đấu này như biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết dân tộc đã được đảng – nhà nước khai thác triệt để trong nhiều thập kỷ nhằm củng cố tính chính danh của mình.
Ngược lại, cách mạng màu và Mùa xuân Ả Rập vốn là những phong trào phản kháng phi vũ trang, xuất phát từ sự bức xúc với chính quyền độc tài, tham nhũng và quyền con người bị đàn áp thì bị truyền thông Việt Nam mô tả là nguy hiểm, gây bất ổn, đe dọa an ninh quốc gia và trật tự xã hội. Nó cũng bị gán ghép là do các “thế lực thù địch” giật dây, dàn xếp nhằm lật đổ chế độ.
Một mặt, Việt Nam luôn nhấn mạnh vai trò của “thế trận lòng dân,” “chiến tranh nhân dân”, lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của nhân dân trong việc giành độc lập dân tộc. Nhưng mặt khác, truyền thông nhà nước lại gắn mác cho cách mạng màu và Mùa xuân Ả Rập là “bạo loạn”, “vô chính phủ” hay “phản cách mạng”, dù đây là các phong trào nhân dân, thu hút nhiều tầng lớp trong xã hội tham gia.

