Từ lúc chính thức ngồi vào ghế tổng bí thư, ông Tô Lâm đã có một số diễn ngôn đưa ra tín hiệu cải cách, dẫu không có gì rõ ràng. Mới đây, ông say sưa với các cụm từ như “kỷ nguyên mới”, “kỷ nguyên vươn mình”.
Không có nhà báo nào được đối thoại một cách thẳng thắn để mổ xẻ, phản biện, và làm rõ ý ông Tô Lâm là gì. Báo chí trong nước chỉ có thể đưa tin trung thành với những lời ông nói. [1]
Bởi vậy, người dân rất khó nắm bắt được ông tổng bí thư muốn giúp cho đất nước “vươn mình” ở góc độ nào. Ông có ý định cải tổ góc độ nào trong hệ thống chính trị, thúc đẩy mảng kinh tế nào, hay liệu ông có cho mở cửa tự do để thúc đẩy yếu tố xã hội nào hay không?
Có một điều chắc chắn là, ông Tô Lâm tiếp tục khẳng định vai trò độc tôn của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông muốn:
“Mọi người dân Việt Nam, hàng trăm triệu người như một, dưới sự lãnh đạo của Đảng, đồng tâm hiệp lực, chung sức đồng lòng, tranh thủ tối đa thời cơ, thuận lợi, đẩy lùi nguy cơ, thách thức, đưa đất nước phát triển toàn diện, mạnh mẽ, bứt phá và cất cánh”. [2]
Cũng không có gì lạ ở điểm này. Đây là diễn ngôn khá quen thuộc khi các nhà lãnh đạo duy ý chí muốn họ lãnh đạo tất cả, mọi người vận hành theo chỉ đạo của họ bằng một mức độ tuân thủ cao thì sẽ đạt được kết quả.
Trong loạt bài viết này, Luật Khoa xin giới thiệu các nghiên cứu bàn về nguồn sức mạnh đến từ người dân trong xã hội. Nguồn sức mạnh đến từ nhu cầu mưu sinh và mưu cầu hạnh phúc của họ. Nguồn sức mạnh này càng nhân lên nhiều lần khi sự liên kết giữa các cá nhân càng mạnh mẽ.

