Mười ba năm bị cầm tù, trong đó có chín năm biệt giam, Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (1928 – 2002) đã viết nên cuốn “Đường hy vọng” – một tác phẩm chứa đựng những suy tư thấm đẫm tinh thần đời sống và niềm hy vọng của một linh mục trải qua những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời.
Nguyễn Văn Thuận sinh năm 1928 tại Phủ Cam, Huế. [1] Ông là con cả của bà Ngô Đình Thị Hiệp – chị ruột của Tổng thống Ngô Đình Diệm. Là một nhân vật được Tòa Thánh Vatican giao phó nhiều trọng trách quan trọng, như Cố vấn Hội đồng Giáo Hoàng về Giáo dân và Chủ tịch Hội Đồng Giáo Hoàng về Công lý và Hòa bình, ông trở thành người Việt Nam giữ vị trí cao nhất tại Giáo triều Roma.
Sau năm 1975, ông bị chế độ mới bắt và giam cầm 13 năm, cho đến năm 1988 mới được thả. Năm 1991, ông được rời Việt Nam và không bao giờ có cơ hội quay về nữa.
“Đường hy vọng” không chỉ là những suy ngẫm cá nhân trong những năm tháng ngục tù, mà còn là chứng tích của niềm hy vọng mãnh liệt trước những nỗi đau đớn và cô đơn khốn cùng của cảnh ngục tù.

