Nhân quyền đã và đang tiếp tục là một khái niệm gây tranh cãi trong nghiên cứu quan hệ quốc tế lẫn pháp luật quốc tế.
Sẽ là sai lầm nếu bỏ qua nền tảng lịch sử nhân loại để cho rằng nhân quyền không có bất kỳ vai trò nào trong sự ổn định của thế giới hiện tại. Lịch sử đã trải qua sự tàn nhẫn của chủ nghĩa thực dân cho đến các cuộc chiến diệt chủng, xung đột sắc tộc diễn ra ở khắp châu Âu, châu Phi, hay châu Á. Nhân quyền có thể nói là một trong các khái niệm mấu chốt để xây dựng trật tự thế giới mới, ổn định hơn và an toàn hơn.
Tuy nhiên, sự công nhận trên không phủ nhận một thực tế là khái niệm nhân quyền vẫn đang có nhiều điểm yếu trong các thảo luận pháp lý đa phương.
Một số cho rằng nhân quyền không hề có tính phổ quát (universal), mà cần phải cân nhắc không gian văn hóa và giá trị địa phương. Khái niệm này dần được gọi là tương đối văn hóa (tiếng Anh là cultural relativism), trong nghiên cứu nhân quyền.
Một cách tiếp cận khác (và sẽ được xem xét phần nào trong bài viết này) là việc vận dụng lý thuyết hiện thực trong quan hệ quốc tế (realism) để phân tích và hiểu chính sách nhân quyền của các quốc gia nhất định.
Đây được xem là một lý thuyết quan hệ quốc tế thẳng thắn và dễ hiểu. Lý thuyết hiện thực và các phân nhánh khác nhau của nó đều nhấn mạnh vào ba yếu tố trong quá trình hình thành của mọi chuẩn mực, trật tự, hay kể cả sự thật trong không gian hỗn mang quốc tế: sự sống còn của quốc gia (state survival), tinh thần tự lực tự cường (self-help), và sự thống trị của quyền lực (mà quan trọng nhất là quân sự – kinh tế).

