*Tác giả Ngọc Hà là một du học sinh ở Anh. Tác giả sử dụng bút danh vì lý do an toàn. Luật Khoa tạp chí đã xác minh và đảm bảo danh tính thực của tác giả.
Đó là một ngôi trường thuộc thành phố, cách thủ đô London chỉ 30 phút tàu điện.
Đây là nơi có rất nhiều sinh viên Việt Nam sang theo học dưới hình thức hệ liên kết quốc tế hoặc du học sinh tự túc. Tuy nhiên, tần suất sinh viên Việt Nam lên lớp là rất ít.
Ngoại trừ các giờ học bắt buộc, có điểm danh hoặc lúc phải làm bài kiểm tra, hầu như sinh viên Việt Nam đều không xuất hiện tại trường.
Khi tôi hỏi lý do, nhiều sinh viên bảo là để đi làm thêm “ngoài giờ”.
Họ làm gì? Họ đi làm cho các tiệm nail hoặc quán ăn do người Việt Nam hay Trung Quốc mở.
Và thực tế, hầu hết đều làm việc vượt quá số giờ quy định trên thị thực được cấp. Chính phủ Anh chỉ cho phép du học sinh Việt Nam được đi làm bán thời gian tối đa 20 tiếng/tuần.
H. – một cựu du học sinh tại Đại học Greenwich, London, nói với tôi rằng nếu “chăm chỉ” đi làm nail với số giờ tầm 36-39 tiếng/tuần, thì H. có thể kiếm được từ 2.000-3.000 bảng Anh/tháng (khoảng từ 52 – 104 triệu đồng), chưa tính tiền tip.
Với mức thu nhập rủng rỉnh này, H. có thể để dành và gửi về cho gia đình của mình tại Việt Nam.
Khi xem một công bố của Ban Dịch vụ Nghề nghiệp Quốc gia thuộc Bộ Nội vụ Anh, tôi mới biết lời H. nói về lương bổng làm nail của mình là đúng. [1]
H. sang London du học từ năm 2017.
Sau ba năm làm việc cần mẫn, H. mua được một căn chung cư tại Việt Nam, ngay lúc thị trường bất động sản ở nước ta “đứng bóng” vì dịch COVID-19.

