Trung thành với Vatican hay phục tùng chính quyền?
Đó là bài toán sinh tử với hàng triệu tín hữu Công giáo tại Trung Quốc suốt nhiều thập niên qua.
Dù bị đàn áp, Giáo hội Công giáo Trung Quốc không biến mất. Một mạng lưới bí mật hình thành trong lòng chế độ.
Giáo hội này được gọi là Giáo hội “hầm trú”.
Giữa những áp lực từ chế độ cộng sản và lòng trung thành của các tín hữu với Roma, nhiều linh mục, giám mục và giáo dân đã phải trả giá bằng sự tự do – thậm chí bằng cả mạng sống của mình.
Dưới chế độ cộng sản, Giáo hội “hầm trú” vẫn kiên trì tồn tại, cố thoát khỏi những ảnh hưởng từ chính quyền.
“Công giáo yêu nước” và bài toán trung thành
Từ khi Đảng Cộng sản Trung Quốc lên nắm quyền năm 1949, tôn giáo đã trở thành một vấn đề chính trị ở quốc gia này.
Các tổ chức tôn giáo có quan hệ với nước ngoài – đặc biệt là Công giáo, với Giáo hoàng đứng đầu tại Vatican – được xem là mối đe dọa nghiêm trọng. Chính quyền Trung Quốc đã phát động một chiến dịch nhằm cắt đứt mọi liên hệ giữa Giáo hội Công giáo Trung Quốc và Roma.
Năm 1951, Bắc Kinh trục xuất sứ thần Tòa Thánh ra khỏi đất nước. Năm 1957, chính phủ thành lập Hội Công giáo Yêu nước Trung Quốc (CCPA) với mục đích tách Giáo hội Công giáo Trung Quốc ra khỏi Vatican. [1] Theo đó, các giám mục không còn do Tòa Thánh bổ nhiệm mà do nhà nước lựa chọn. Nhiều nhà thờ bị phá hủy. Thánh giá bị hạ xuống. Linh mục và tu sĩ bị bắt giam.

