Nhà sư Thích Minh Tuệ, một tu sĩ Phật giáo Việt Nam, đã trở thành cái tên quen thuộc với công chúng qua hành trình đi bộ của mình. Chuyến đi từ Việt Nam sang Ấn Độ là một hành trình tu học của cá nhân nhà sư. Tuy nhiên, sự kiện này cũng làm dấy lên các câu hỏi về quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng, giới hạn của quyền này, và cách quản lý của các quốc gia đối với những hoạt động tương tự. [1]
Qua đây, chúng ta có thể nhìn nhận rõ hơn vai trò của nhà nước trong việc cân bằng giữa tôn trọng quyền tự do của cá nhân, vừa đảm bảo lợi ích chung và duy trì trật tự công cộng.
Sư Minh Tuệ là ai?
Nhà sư Thích Minh Tuệ, tên thật Lê Anh Tú, sinh năm 1981 tại Hà Tĩnh, là một tu sĩ thực hành 13 hạnh đầu đà – lối sống khắc khổ của Phật giáo như đi bộ khất thực, ăn một bữa mỗi ngày trước 12 giờ trưa, và ngủ ở nơi hoang vắng. [2]
Ngày 12/12/2024, nhà sư Minh Tuệ cùng năm tu sĩ khác bắt đầu chuyến hành trình đi bộ từ Việt Nam, xuất phát tại cửa khẩu Bờ Y, hướng đến các thánh địa Phật giáo ở Ấn Độ như một phần trong hành trình tu học của mình.
Theo lời tu sĩ Minh Tuệ, điều quan trọng không phải là việc có đến được đích hay không, mà chính là những bài học tâm linh ông lĩnh hội được trên đường đi.
Hành trình này đã thu hút sự chú ý lớn từ cộng đồng Phật tử cũng như dư luận nói chung, song đồng thời cũng tạo ra những thách thức về trật tự xã hội khi đám đông tụ tập theo đoàn.
Tự do tôn giáo: Quyền được bảo vệ nhưng không tuyệt đối
Tự do tôn giáo là một trong những quyền cơ bản của con người, được ghi nhận trong Công ước quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) của Liên Hợp Quốc. [3] Công ước này khẳng định rằng bất kỳ cá nhân nào cũng có quyền tự do lựa chọn, thực hành, và truyền bá tôn giáo, tín ngưỡng mà không bị phân biệt đối xử.

