“Chỗ đó ai cũng biết rồi, luật sư không cần nói lại.”
“Biết rồi, qua phần tiếp đi.”
“Nhanh lên đi.”
Đó là lời của vị thẩm phán trong một phiên tòa dân sự mà tôi có may mắn được chứng kiến, đồng thời cũng nghe kể lại tường tận từ chính những người trong cuộc.
Đã nhiều tháng trôi qua kể từ khi phiên tòa phúc thẩm ấy kết thúc, người dân quê tôi vẫn chưa thôi bàn tán về kết quả của nó.
Sự bàn tán bắt đầu kể từ khi người anh họ rục rịch đâm đơn kiện vợ chồng người em vì cho rằng họ chiếm đất hương hỏa của gia đình mình. Sau một thời gian, câu chuyện trở nên ồn ào hơn vì phán quyết bất ngờ ở phiên tòa sơ thẩm. Đến nay, sự bàn tán xoay quanh vụ án vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Ở vùng quê nhỏ, một vụ tranh chấp đất đai giữa những người máu mủ ruột rà với nhau hẳn là một việc đáng để xì xào. Cũng vì sự xì xào đó, cộng thêm mâu thuẫn cá nhân không thể hòa giải, cả nguyên đơn và bị đơn đều muốn thắng kiện bằng mọi giá.
Vì là họ hàng của bị đơn, tôi có cơ hội được theo dõi toàn bộ diễn biến vụ kiện.
Từ khi hay tin mình bị kiện cho đến trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra, chú dì tôi (bị đơn) vẫn tin tưởng vào những tài liệu, chứng cứ mà mình có. Họ đinh ninh rằng bên nguyên đơn không thể thắng kiện, bởi gia đình đã sinh sống ổn định hàng chục năm trời, xây dựng nhà cửa kiên cố trên đất, và đất đã được cấp sổ đỏ.
Tuy nhiên, sau những gì diễn ra tại phiên tòa sơ thẩm, chú dì tôi đã mất hết tự tin với việc đấu tranh bằng lý lẽ và chứng cứ.

