Nếu chỉ được chọn một câu chuyện đời người để minh hoạ cho bức tranh toàn cảnh về lịch sử Việt Nam thế kỷ 20, tôi sẽ chọn câu chuyện cuộc đời nhà văn Uyên Thao.
Cảm thức về con người
Không phải cứ cầm bút là thành “nhà văn”. Nhà văn là người cầm bút nhìn con người với đôi mắt vượt lên trên mọi đường biên giới, nhìn con người ở phần bản thể người của họ, không nhìn con người đơn giản chỉ qua màu cờ sắc áo họ mang theo.
Nếu định nghĩa “nhà văn” như vậy, Uyên Thao là một trong số không nhiều người cầm bút xứng đáng được gọi là nhà văn.
Tôi đến thăm và phỏng vấn ông vào một ngày cuối tháng Một năm 2024, khoảng hai tuần sau khi vị hiền thê của ông, nữ sĩ Hàng Ngọc Hân, qua đời.
Nhà văn Uyên Thao sinh năm 1933 tại Hà Nội. Năm 20 tuổi, ông vào Sài Gòn, làm ký giả viết cho tờ báo Đời Mới và một số tờ văn nghệ khác. Đó cũng là thời gian ông gia nhập Quân đội Quốc gia Việt Nam và đứng giữa những đường biên giới khác nhau. Chống lại chủ nghĩa cộng sản, nhưng ông cũng không chịu nổi khi nhìn những sĩ quan Pháp hô hiệu lệnh cho binh sĩ Quân đội Quốc gia Việt Nam.
Ông bỏ vào núi Bà Đen gia nhập quân đội Cao Đài, vừa chống Pháp vừa chống cả Việt Minh Cộng sản.
Nhưng lý tưởng tuổi trẻ nhanh chóng giáp mặt với thực tế khi đi làm cách mạng: làm cách mạng có nghĩa là phải giết người.
Sau mỗi trận đánh, chàng trai trẻ tuổi 20 không thôi ám ảnh về những người lính bên kia chiến tuyến. Bất kể họ là ai, họ cũng có vợ con, gia đình. Tất cả những người lính đối địch khi cởi bỏ quân phục thì không còn những nhãn hiệu dán cho nhau nữa, không còn “Quốc gia” hay “Cộng sản”, không còn “Cộng sản” hay “ngụy quân ngụy quyền”, mà chỉ là con người mà thôi.

