Ngày nay, người dân Việt Nam đã quen thuộc với hai điều luật nổi tiếng của Bộ luật Hình sự, Điều 117 về “Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và Điều 331, “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.”
Nhiều người đã bị kết án tù vì hai điều luật này và thực tế chúng chỉ là hai trong nhiều tội được cho là tội chính trị của Việt Nam ngày nay.
Khoảng 50 năm trước, dưới thời Việt Nam Cộng hòa, cũng có một vụ việc mà bị cáo bị truy tố vì đã sáng tác một bài thơ “xâm phạm an ninh quốc gia.” Thế nhưng, miền Nam từng có một cách ứng xử khác.
Câu chuyện dưới đây được kể lại từ khảo luận tốt nghiệp “Tìm hiểu về các biện pháp chế tài của Sắc luật 007/72 đối với báo chí” – đề niên khóa 1973-1974 – của tác giả Nguyễn Văn Tần, cử nhân báo chí học, Phân khoa Văn hóa và Khoa học Nhân văn, Viện Đại học Vạn Hạnh, Sài Gòn.

Khảo cứu này đề cập đến nhiều khía cạnh, nhiều câu chuyện khác nhau. Ở đây chúng tôi chỉ sử dụng một phần tư liệu trong khảo cứu để gửi đến độc giả câu chuyện về cách tòa án dưới thời chính quyền Việt Nam Cộng hòa ứng xử với những tiếng nói “xâm phạm an ninh quốc gia”.
Đó là câu chuyện về một tác giả bày tỏ tình yêu quê hương non nước qua một bài thơ vào thời chiến, bị truy tố về tội “xâm phạm an ninh quốc gia”. Nhưng tòa án đã lắng nghe phân tích của luật sư và quyết định tha bổng.

