Trong phần này, Luật Khoa tạp chí xin giới thiệu nghiên cứu của giáo sư chính trị học Michele Penner Angrist, “Understanding the Success of Mass Civic Protest in Tunisia” (tạm dịch: Giải nghĩa thành công của cuộc biểu tình ở Tunisia”). [1]
Bài nghiên cứu phân tích các yếu tố đóng góp vào thành công của cuộc đại biểu tình dẫn đến sự sụp đổ ngôi vị của Tổng thống Tunisia Zine El Abidine Ben Ali vào năm 2011. Đây là cuộc biểu tình đánh dấu sự khởi đầu của cuộc cách mạng mùa xuân Ả Rập (Arab Spring).
Tác giả Angrist đưa ra các lập luận lý giải cho tính thời điểm của cuộc đại biểu tình của nhân dân Tunisia, và so sánh tại sao cuộc biểu tình lại đưa đến kết quả thành công ở Tunisia nhưng không thành công ở các vùng khác.
Vào thời điểm cuối năm 2010, đất nước Tunisia đã rơi vào tình trạng kinh tế đình trệ. Người dân nói chung khá bất mãn với tình hình chung và sự tham lam tham quyền cố vị của lãnh đạo độc tài Ben Ali.
Tháng 12/2010, một người bán hàng tên Mohamed Bouazizi đã tự thiêu khi anh này quẫn trí trước sự đàn áp hách dịch của mấy viên quan chức địa phương. [2] Vụ tự thiêu như mồi lửa đánh lên cả một cuộc “cách mạng hoa nhài” của Tunisia, sau đó lan rộng thành cuộc cách mạng Mùa xuân Ả Rập ở các nước Trung Đông và Bắc Phi.
Câu hỏi là những yếu tố cụ thể nào đã biến sự kiện tự thiêu này thành một phong trào biểu tình rộng lớn?
Những nguyên nhân gốc rễ đã ủ ngầm trong xã hội
Tác giả Angrist ghi nhận những điều kiện chính trị, kinh tế và xã hội đã ủ ngầm lòng bất mãn trong dân chúng Tunisia.
Điều kiện kinh tế xuống cấp khiến cho người dân bất mãn với các chính sách của nhà cầm quyền. Sự tham quyền của Tổng thống Ben Ali càng làm công chúng giận dữ hơn.

