Sau 1975, vô số người miền Nam đã bị bắt đi lao động tập thể và đến các khu kinh tế mới (mà ngày nay người dân quen gọi là “đi kinh tế mới”). Lao động ra sao, trong bao lâu, đến khu kinh tế mới nào, v.v. tùy vào địa vị của họ và gia đình trước năm 1975.
Năm 1979, một thuyền nhân tên Lâm Phát Sang cho biết chính quyền đã bắt anh đi lao động trong 30 ngày vì từng là phiên dịch viên cho quân đội Mỹ. [1]
Anh trốn thoát sau chín ngày lao động vì lo sợ bị chết đói. Anh kể rằng mỗi ngày, tám tiếng đồng hồ, anh trồng khoai lang và lúa nhưng chỉ được cho ăn một tô cháo.
Năm 1980, một thuyền nhân khác tên Nguyễn Văn Bắc nói ông từng bị đưa đến một khu kinh tế mới đang được xây dựng, cách Nha Trang khoảng 30km về phía Đông. [2]
“Chúng tôi không được cấp nước uống hay dụng cụ làm nông tử tế nào. Trồng trọt trên đất hoang là rất cực,” ông Bắc nói với phóng viên AFP.
Vào lúc này, chính quyền nói rằng sẽ cấp cho người dân sáu tháng lương thực khi đến các khu kinh tế mới, nhưng ông Bắc chỉ nhận được hai tháng.
Năm 1977, một nhà báo người Anh cho biết đã bắt gặp các nhóm trẻ em từ 12 đến 13 tuổi đi đào kênh. [3] Một người làm phiên dịch cho báo chí quốc tế nói rằng, vào chủ nhật, hai người em của cô là sinh viên phải đi đào kênh cả ngày. [4]
Một thuyền nhân có cha từng là quân nhân Việt Nam Cộng hòa kể rằng vào năm 1986 sau khi anh tốt nghiệp trung học phổ thông, chính quyền đã cho anh hai lựa chọn “nghĩa vụ lao động” – tức là lao động 1,5 năm với điều kiện gia đình tự túc đồ ăn, hoặc 3 năm và được nhà nước cung cấp đồ ăn.
Sau năm 1975, vô số người dân miền Nam đã bị bắt đi lao động tập thể và đi đến các khu kinh tế mới. Lao động ra sao, trong bao lâu, đến vùng kinh tế mới nào, v.v. tùy vào địa vị của họ và người thân trước năm 1975.


Tôi đã từng sống qua giai đoạn đó, nên xin có ý kiến :
Trong chiến tranh, Mỹ chủ trương hủy diệt nông thôn để VC không có chỗ dựa, dồn dân về các thành thị gọi là “tị nạn Cộng sản”, để sống nhờ vào viện trợ của Mỹ. Chính gia đình tôi cũng thuộc diện đó nên tôi biết rõ. Trong lúc chiến tranh đang diễn ra thì có nhiều chuyên gia đã cảnh báo là với chính sách này thì dù có thắng được VC thì VNCH cũng bị đâm một nhát dao chí mạng, vì khi chiến tranh chấm dứt, không còn viện trợ Mỹ nữa thì làm sao giải quyết được vấn đề này. Sụp đổ cũng là may mắn cho VNCH vì họ đương nhiên được miễn trừ, chính quyền Cộng sản phải lãnh đủ!
Sau chiến tranh thì ngoài số dân nông thôn “tị nạn cộng sản” ra, rất nhiều dân thành thị sống nhờ vào bộ máy chiến tranh của Mỹ Ngụy cũng bỗng chốc trở thành thất nghiệp. Các công ty, xí nghiệp, nhà máy hoạt động nhờ vào nguồn viện trợ Mỹ cũng đóng cửa, góp phần tạo ra rất nhiều người không có công ăn việc làm. Lúc đó Trung cộng cũng cắt viện trợ, chính quyền mới lúng túng đề ra chính sách kinh tế mới và rốt cuộc thất bại thảm hại. Với lại trong thời gian chiến tranh, nhất là từ 1965 là thời gian Mỹ ồ ạt đổ quân vào thì viện trợ hàng năm của Mỹ cho VNCH là gần 1 tỷ USD (tính theo thời giá hiện nay thì chắc cũng đến 20, 30 tỉ) cộng với số chi tiêu khổng lồ của đạo quân viễn chinh Mỹ và chư hầu, nên đúng là lúc đó đời sống của thiểu số dân ở các thành thị miền nam rất phồn thịnh. Tôi biết trong họ hàng có gia đình “tị nạn cộng sản” từ Quảng Nam chạy vào Sài Gòn năm 1966, chồng đạp xích lô, vợ bán rau muống ngoài chợ mà nuôi 5 con thoải mái, mấy năm sau còn mua nhà được. Không hiếm người chỉ đi lính với cấp bậc thấp mà cũng nuôi sống gia đình với vợ và 7, 8 con.
Tôi tuy xuất thân từ một gia tộc khét tiếng chống cộng ở Quảng Nam nhưng trong gia đình không có ai tham gia Ngụy quân Ngụy quyền, với lại lúc đó sống ở Sài Gòn thì cũng mấy ai biết về gốc gác của mình, nên được liệt vào thành phần cơ bản. Tuy thế mà lúc đó gia đình cũng tính đến chuyện về nông thôn Sa Đéc lập nghiệp, tập làm nông, chứ thật sự không biết lấy gì mà sống ở Sài Gòn! May mắn là sau đó có người quen giới thiệu vào làm ở phường để kiếm được mấy chục đồng sinh hoạt phí với lại 9 kg gạo mỗi tháng. Tham gia công tác ở phường nên tôi biết rõ chủ trương là vận động tất cả những người không có công ăn việc làm đi kinh tế mới, không phân biệt thành phần gì cả, và cũng không bắt buộc. Đơn cử hàng xóm chỗ tôi có một gia đình Trung úy Cảnh sát đi tù cải tạo 4, 5 năm gì đó rồi được về, cả gia đình vẫn sống tại đó cho đến nay. Trong số bà con dòng họ và người quen cũng có khá nhiều trường hợp tương tự như vậy. Cá nhân tôi không biết trường hợp nào bị cưỡng bách đi KTM. Đúng như các chuyên gia dự báo trước, người dân nông thôn đã được sống ở thành phố với những tiện nghi thì chuyện họ trở về nông thôn để làm ruộng một nắng hai sương là điều hầu như bất khả. Chính sách KTM tất nhiên là đã không thể thành công. Theo tôi biết thì đa số dân đi KTM sau đó trốn trở lại thành phố gần hết! Và rồi nảy sinh ra phong trào thuyền nhân, là tị nạn kinh tế.
Đúng thật chính sách KTM là giải pháp trong tình thế cùng quẫn, rốt cuộc đã thất bại, gây ra thống khổ cho rất nhiều người. Nhưng cũng nên nhớ đó là hậu quả của chiến tranh 30 năm, nhất là kiểu chiến tranh hủy diệt nông thôn, hủy diệt môi trường, hủy diệt con người cả về vật chất và tinh thần của người Mỹ. Không thể qui hết trách nhiệm cho chính quyền mới mà tội nặng nhất chính là những kẻ đã cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả tổ.
Cảm ơn lk