Tự do ngôn luận thường bị gán cho là giá trị phương Tây. Thế nhưng, cùng với quá trình toàn cầu hóa, các giá trị phổ quát về nhân quyền như phẩm giá, quyền sống, quyền tự do, v.v. ngày càng được thừa nhận và bảo vệ rộng rãi. Tự do ngôn luận, hiển nhiên, không nằm ngoài tiến trình đó.
Ít nhất là về mặt pháp lý.
Năm 1982, đúng vào thời kỳ “đỏ” nhất mà Việt Nam có thể “đỏ”, nhà nước đã hạ bút phê chuẩn Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) – một trong bộ ba công ước của Liên Hiệp Quốc về nhân quyền làm nên cái mà giới luật gia gọi là Bộ luật Nhân quyền Quốc tế.
Điều 19 của ICCPR là nền tảng pháp lý quốc tế quan trọng nhất bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Theo đó, mỗi cá nhân đều có quyền giữ quan điểm mà không bị can thiệp, và quyền được tự do thể hiện quan điểm dưới nhiều hình thức khác nhau.


Bài viết hay và chất lượng về TDNL. Vấn đề này luôn là vấn đề nan giải ở chính quyền VN, cho dù người ta có thừa nhận là độc tài hay không nhưng những hành động lại thể hiện khác với luật lệ.
Mong được đọc những kì sắp tới từ LÊ GIANG