Dự thảo quy định cho phép “miễn hình phạt” với người phạm tội tham nhũng nếu hành động vì “muốn đổi mới, dám đột phá” đang tạo ra một tiền lệ nguy hiểm, khi khẩu hiệu cải cách có thể bị biến thành lá chắn để hợp pháp hóa sai phạm. Khi đó, công lý và niềm tin của công chúng vào pháp luật sẽ bị xói mòn.
Một lá chắn mới
Trong dự thảo lần ba của Tòa án nhân dân Tối cao về hướng dẫn áp dụng một số quy định của Bộ luật Hình sự Việt Nam đối với tội phạm tham nhũng và tội phạm khác về chức vụ, có xuất hiện một quy định rất đáng chú ý.
Theo Khoản 3, Điều 5 của dự thảo, người phạm tội tham nhũng nhưng không vì động cơ vụ lợi, chỉ vì “muốn đổi mới, dám đột phá vì sự nghiệp phát triển kinh tế – xã hội và bảo vệ Tổ quốc”, có thể “được áp dụng chính sách khoan hồng đặc biệt”. [1]
Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International), thuật ngữ “tham nhũng” (corruption) được định nghĩa là “hành vi lạm dụng quyền lực được giao phó để trục lợi cá nhân”. [2]
Cũng theo tổ chức này, tham nhũng làm xói mòn lòng tin, làm suy yếu nền dân chủ, cản trở phát triển kinh tế và làm trầm trọng thêm bất bình đẳng, nghèo đói, chia rẽ xã hội và khủng hoảng môi trường. Như vậy, tội tham nhũng là tội vô cùng nghiêm trọng.
Một hệ thống pháp luật hiệu quả sẽ cần tiêu chí rõ ràng, minh bạch, và cơ chế kiểm soát độc lập để ngăn ngừa và xử phạt tội tham nhũng. Ngược lại, khi động cơ “vì Tổ quốc”, “vì đổi mới” được đưa ra như một tấm khiên, thì ranh giới giữa trách nhiệm và miễn trách nhiệm trở nên mờ nhạt.
Động thái “khoan hồng đặc biệt” này đặt ra hàng loạt câu hỏi về ranh giới giữa đổi mới và tha hóa quyền lực. Đổi mới và đột phá là động lực rất cần thiết cho sự phát triển của kinh tế-xã hội, đặc biệt trong bối cảnh toàn cầu hóa, chuyển đổi số và cạnh tranh quốc tế. Tuy nhiên, cải cách không thể chỉ dựa trên niềm tin vào động cơ tốt.

