Trí tuệ nhân tạo (AI) đang tạo ra sự bất bình đẳng trên toàn cầu, và người dùng Việt Nam là một trong những nhóm chịu nhiều thiệt thòi nhất.
Chuyện chênh lệch về cơ hội trong việc tiếp cận AI xuất phát từ hai thứ mà chúng ta nên đặc biệt quan tâm: sự khác biệt về hạ tầng Internet và năng lực ngoại ngữ.
Tại nhiều vùng nông thôn, sắc tộc thiểu số, nơi điều kiện sử dụng Internet, thiết bị, khả năng tiếng Anh, hạn chế, nguy cơ bị bỏ lại phía sau là rất lớn nếu không có chính sách hỗ trợ. Chỉ một nhóm nhỏ hiểu và vận hành AI sẽ điều khiển năng suất và dòng chảy thông tin. Nhóm còn lại trở thành “người tiêu dùng bị dẫn dắt”, không sở hữu tư duy phân tích hay quyền tiếp cận tri thức bình đẳng.
Dự án Luật Trí tuệ nhân tạo có thể là một đạo luật then chốt định hình quyền tiếp cận công nghệ, quyền học tập và quyền tư duy của công dân trong nhiều thập kỷ tới. [1] Nếu điện khí hóa và Internet mất hàng thập niên để định hình xã hội thì AI chỉ mất vài năm để tạo ra thay đổi. Vì vậy, khung pháp lý không thể đi theo tư duy “đi sau điều chỉnh”, mà phải đặt câu hỏi lớn hơn: AI sẽ mở rộng tri thức hay củng cố đặc quyền tri thức?
Bất bình đẳng về tiếp cận công nghệ
Các chuyên gia trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo và khoa học máy tính đã công bố nghiên cứu “The AI Gap: How Socioeconomic Status Affects Language Technology Interactions” trên nhiều diễn đàn trong năm nay. [2] Nghiên cứu đã khảo sát 1.000 người từ nhiều tầng lớp kinh tế – xã hội cho thấy rõ ràng: người có thu nhập, trình độ, thiết bị dùng AI nhiều hơn, dùng các tác vụ phức tạp hơn; còn người thu nhập thấp, ít hiểu biết và tiếp cận AI không thể, khiến khoảng cách kỹ năng, cơ hội và tư duy càng lớn thêm.

Ủa vậy nhà báo không biết là AI nó rất rành tiếng Việt à, cần gì tới tiếng Anh để tiếp cận tri thức từ AI
Tại sao bình luận trên này lại bị kiểm duyệt nhỉ?