SEA Games thiếu cơ chế quản trị độc lập, phụ thuộc quá nhiều vào nước chủ nhà, dẫn đến tồn tại các tình trạng: tranh cãi về trọng tài, tùy tiện trong lựa chọn môn thi, bản đồ sai chủ quyền, hay quốc gia rút đoàn vận động viên, v.v. Nếu không cải tổ, SEA Games sẽ tiếp tục là sân chơi mang tính phong trào chứ không thể trở thành một đấu trường thể thao chuyên nghiệp của khu vực.
Dù đã trải qua hơn sáu thập niên tổ chức, SEA Games vẫn loay hoay trong hình ảnh “ao làng” khi tại sân chơi này, câu chuyện tranh cãi, tùy tiện và thiếu chuẩn mực quốc tế cứ lặp đi lặp lại.
SEA Games: Vì sao cứ mãi “ao làng”?
Về nguyên nhân của tình trạng này, ông Nguyễn Hồng Minh – nguyên trưởng đoàn Thể thao Việt Nam nhận định: “Nhiều người gọi SEA Games là ‘ao làng’ do trình độ khu vực thấp và phạm vi nhỏ […] cách tổ chức SEA Games còn chậm, điều lệ thiếu chặt chẽ và phụ thuộc vào chủ nhà từng kỳ”. [1]
Những diễn biến mới nhất của SEA Games 33 càng củng cố điều đó. Tuy được kỳ vọng là cái nôi thúc đẩy sự phát triển của thể thao Đông Nam Á, SEA Games vẫn chưa thoát khỏi vòng luẩn quẩn của tính địa phương, tham vọng thành tích và lỗ hổng quản trị của nước chủ nhà.
Điểm cốt lõi là SEA Games chưa có được một cơ chế điều phối độc lập và đủ mạnh như Hội đồng Olympic châu Á (OCA) – một cơ quan quản lý thể thao ở châu Á hay Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC) – cơ quan giám hộ của Thế vận hội Olympic. Vì vậy, mọi kỳ đại hội đều phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nước chủ nhà, từ luật chơi, môn thi, đến quy trình trọng tài. Một sự kiện thể thao mang tính khu vực nhưng không có “luật chung” ắt hẳn sẽ khó lòng phát triển vượt khỏi tính tự phát và cục bộ.

