Thành phố Hồ Chí Minh đạt tăng trưởng kinh tế cao nhưng lại giải ngân vốn đầu tư công chậm. Hạn chế này phản ánh những điểm nghẽn về thể chế, quản trị và tâm lý sợ trách nhiệm trong bộ máy công quyền. Giải ngân chậm làm suy yếu hiệu quả kích thích tăng trưởng, ảnh hưởng đến niềm tin của nhà đầu tư và làm lãng phí cơ hội phát triển.
Trong bức tranh kinh tế năm 2025, Thành phố Hồ Chí Minh (TP. HCM) nổi lên như một điểm sáng với tốc độ tăng trưởng GDP đạt 8,03%. Con số ấn tượng này giúp “sức hấp dẫn của TP. HCM được nâng lên, thu hút nhiều nhà đầu tư lớn trong và ngoài nước đến tìm hiểu, đầu tư và mở rộng hoạt động trên địa bàn”. [1]
Tuy nhiên, đằng sau con số tăng trưởng ấn tượng đó là một nghịch lý kéo dài nhiều năm và ngày càng đáng lo ngại. TP. HCM được giao và có khả năng huy động nguồn vốn đầu tư công rất lớn, song tỷ lệ giải ngân đầu tư công chỉ đạt khoảng 70% kế hoạch trong năm 2025.
Thực trạng “thừa vốn nhưng không tiêu được vốn” không chỉ là một vấn đề kỹ thuật trong điều hành ngân sách, mà phản ánh những điểm nghẽn sâu hơn về thể chế, năng lực quản trị và tâm lý ra quyết định trong bộ máy công quyền của đô thị lớn nhất Việt Nam.
Khi đầu tư công trở thành phép thử thể chế
Trong bối cảnh Chính phủ xác định đầu tư công là một trong những động lực then chốt để duy trì tăng trưởng, khơi thông nguồn lực, ổn định kinh tế vĩ mô và kích hoạt đầu tư tư nhân, việc TPHCM giải ngân chậm mang ý nghĩa vượt ra ngoài phạm vi địa phương. [2]
Theo chỉ đạo của Thủ tướng, năm 2025 là năm bản lề, yêu cầu các bộ, ngành và địa phương phải nỗ lực giải ngân gần như toàn bộ vốn được giao để tạo dư địa cho mục tiêu tăng trưởng cao trong năm 2026 và giai đoạn tiếp theo. [3]

